Đăng nhập thành viên

Liên kết website

Lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay115
mod_vvisit_counterHôm Qua103
mod_vvisit_counterTuần này8077
mod_vvisit_counterTuần trước10526
mod_vvisit_counterTháng này1891
mod_vvisit_counterTháng trước25657
mod_vvisit_counterTất cả1920593

Chúng ta có: 20 Khách trực tuyến
Tin tức

Họp hội đồng người bệnh - gắn kết giữa người bệnh Và nhân viên y tế

In

Họp hội đồng người nhà người bệnh (HĐNNNB) là hoạt động thường quy của Bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam để phát huy quyền làm chủ của người bệnh, người nhà người bệnh. Tại mỗi buổi họp, toàn bộ người nhà bệnh nhi của các khoa đều được mời tham dự đầy đủ. Qua hoạt động này, người nhà bệnh nhi có thể trao đổi, chia sẻ, đóng góp ý kiến trong quá trình điều trị, đồng thời tuyên truyền giúp người bệnh, người nhà bệnh nhi có thêm những kiến thức tự theo dõi, chăm sóc, phòng ngừa bệnh, nâng cao hiệu quả trong điều trị bệnh và giúp Bệnh viện nâng cao chất lượng phục vụ hướng tới sự hài lòng của người bệnh.

Mở đầu buổi họp, Điều dưỡng trưởng bệnh viện sẽ cung cấp các thông tin cần thiết tới người bệnh và người nhà, từ nội quy bệnh viện, khoa phòng tới các thủ tục nhập viện, thủ tục làm bảo hiểm y tế, thủ tục ra viện, các dịch vụ mới triển khai của bệnh viện...Sau đó, người nhà bệnh nhi nêu những ý kiến đóng góp trong quá trình nhập viện và nằm điều trị tại khoa phòng. Cán bộ y tế tiếp nhận các thông tin, giải đáp những thắc mắc trong phạm vi quyền hạn của mình, hoặc báo cáo Ban Giám đốc bệnh viện giải quyết khi cần thiết. Qua đó, Lãnh đạo bệnh viện có thể biết được những ý kiến, tâm tư, nguyện vọng của người bệnh, chỉ đạo giải quyết kịp thời những ý kiến đóng góp, xây dựng của người bệnh, từ đó khắc phục những thiếu sót, nâng cao chất lượng chăm sóc người bệnh, hướng tới mục tiêu “Lấy nguời bệnh làm trung tâm, vì sự hài lòng của người bệnh”.

Điều dưỡng trưởng hướng dẫn cuộc họp Hội đồng người bệnh.

Thay mặt HĐNB, một người nhà bệnh nhi của Khoa Ngoại đã nêu lên ý kiến rằng “Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta có được một buổi họp như thế này, có cả nhân viên y tế và người nhà bệnh nhân để chúng ta cùng trao đổi, chia sẻ khách quan những ý kiến, suy nghĩ. Theo tôi nghĩ thì anh chị người nhà chúng ta ở đây cũng không nên ngại ngùng mà hãy mạnh dạn nêu lên ý kiến, nếu có gì chưa vừa lòng chúng ta cứ phát biểu để bệnh viện ngày càng hoàn thiện hoạt động tốt hơn, và nếu đã rất hài lòng rồi thì cũng nên nói lên để đội ngũ y tế người ta có động lực để tiếp tục cống hiến. Trên quan điểm cá nhân tôi, suốt thời gian con tôi nằm viện thì bác sĩ và điều dưỡngtại đây  rất nhiệt tình, chu đáo, thăm khám, chăm sóc, hỏi han tận tình.Tôi rất là hài lòng khi sử dụng dịch vụ y tế tại bệnh viện.Tôi  rất cảm ơn bệnh viện đã tổ chức buổi họp này để chúng tôi được phát biểu, đóng góp ý kiến”.

Những ý kiến, lời động viên đầy chân tình của người nhà đã tiếp thêm nguồn động lực to lớn cho đội ngũ y tế bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam tiếp tục phấn đấu trên chặng đường cống hiến cho sự nghiệp vì sức khỏe nhân dân, vì sự hài lòng người bệnh.

Một bệnh nhi cùng người nhà đang vui mừng nhận được khẩu trang miễn phí

Tiếp theo đó là chương trình giáo dục sức khỏe do nhân viên y tế - đại diện tổ T3G bệnh viện thực hiện nhằm cung cấp những thông tin y tế cần thiết cho người nhà bệnh nhi. Trước tình hình dịch bệnh Covid-19 (nCoV) đang diễn ra hết sức phức tạp ở nhiều quốc gia trên thế giới cũng như tại Việt Nam, nhân viên y tế đã cung cấp, hướng dẫn cụ thể cho bệnh nhi, người nhà bệnh nhi cách phòng ngừa bệnh để bảo vệ sức khỏe cho bản thân và gia đình. Đây là một nội dung rất thiết thực và cần thiết trong những ngày dịch đang diễn ra, góp phần trong việc triển khai công tác phòng chống dịch trong bệnh viện và tại cộng đồng. Điều đáng mừng trong buổi họp là tất cả người nhà người bệnh và cả bệnh nhi tham gia đều chăm chú lắng nghe đến tận cuối buổi họp. Mọi người cũng đã thực hành việc đeo khẩu trang đúng cách ngay tại buổi họp và nhận khẩu trang miễn phí, tờ rơi truyền thông để duy trì thực hiện các biện pháp phòng tránh bệnh trong thời gian điều trị tại bệnh viện cũng như tại nhà. Điều đó đã thể hiện phần nào sự quan tâm của người bệnh, người nhà đến vấn đề sức khỏe, dịch vụ y tế đồng thời thể hiện tính hiệu quả, ý nghĩa của buổi Họp Hội đồng người bệnh.

Nhân viên y tế truyền thông giáo dục sức khỏe trong buổi họp

Cả người bệnh và nhân viên y tế đều mong muốn rằng những buổi họp Hội đồng người bệnh tiếp theo sẽ tiếp tục được tổ chức hiệu quả, quy mô hơn nữa và phát huy được tính dân chủ của người bệnh, người nhà người bệnh cũng như nâng cao nâng cao chất lượng phục vụ hướng tới sự hài lòng của người bệnh.

Bs. Dương Thanh Trang Đài

 

Sinh nghề tử nghiệp

In

Tôi thích nhất câu nói: “Tôi biết mình đi qua cuộc đời này chỉ một lần. Vì vậy, nếu cần thể hiện tình cảm của mình với ai đó, hoặc làm một điều tốt đẹp cho những người xung quanh, tôi xin làm ngay trong lúc này. Vì rằng tôi không quay lại cuộc đời này lần nữa” Willian Penn.

Đúng vậy, cuộc sống đôi khi rất mong manh và câu chuyện “Sinh lão bệnh tử” cũng là lẽ thường tình với bất kỳ ai. Các y, bác sĩ hàng ngày trực chiến ở bệnh viện, chứng kiến nhiều cảnh ốm đau vật vã, giành giật từng hơi thở, sự sống cho bệnh nhân hẳn đã làm quen được với những sự mất mát. Nhưng xin đừng quên lương y cũng là con người bằng xương bằng thịt, cũng trải qua bao “hỉ nộ ái ố”. Khi chính bản thân họ phải đối mặt với sự sống còn của người mình thương yêu, họ hẳn cũng trải qua những lo âu, nghĩ ngợi và đau buồn như bất kỳ một ai khác. Đã có rất nhiều lúc các bác sĩ phải nuốt nước mắt, lo lắng cho người thân vào trong để hoàn thành tốt nhiệm vụ cứu giúp người bệnh cao cả của mình. Và cũng có rất nhiều người chiến sĩ khoác chiếc áo blouse trắng vẫn ngày đêm hy sinh thầm lặng để chiến đấu giành giật tính mạng cho nhiều người.

Đó là một câu chuyện xảy ra cách đây vài năm nhưng lại để lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc khó quên. Thời điểm đó tôi được phân công công tác tại khoa cấp cứu và có dịp làm việc chung với bác sĩ Tuấn – vừa là một người đồng nghiệp tận tâm vừa là một người anh cực kỳ thân thiết. Đã nhiều lần nghe đến anh nhưng khi tiếp xúc và làm việc chung mới thấy anh không chỉ là một bác sĩ giỏi mà còn có tâm với nghề, luôn mang trong mình niềm tin, nhiệt huyết, đam mê yêu nghề. Anh rất vui tính, cởi mở, thẳng thắn chỉ bảo, chia sẻ những kinh nghiệm cũng như những vui buồn trong nghề với các thế hệ đàn em. Nếu quãng thời gian đó không làm việc với anh chắc có lẽ bây giờ tôi đã lựa chọn cho mình một con đường khác. Được biết bản thân anh xuất thân từ một gia đình đổ vỡ, ba mẹ ly hôn từ khi anh 9 tuổi, anh sống với ông bà ngoại. Chính vì vậy mà ở độ tuổi 36, khi người ta vướng bận chuyện gia đình con cái thì anh hầu như dành tất cả thời gian cho công việc. Lúc đó tôi mới đi làm có những lúc gặp những ca bệnh khó cần hội chẩn anh luôn sẵn sàng giúp đỡ, lúc gặp những người nhà gây khó khăn anh luôn động viên an ủi. Anh đã từng nói: “Sinh ra phàm con người không bệnh nọ, tật kia, người làm ngành y như chọn cái nghiệp làm dâu trăm họ, khen chê sao tránh được em”.

Tôi còn nhớ như in ngày đầu tôi đi trực, lúc đó anh cũng trực tại phòng cấp cứu thì đột ngột thấy người nhà bồng một đứa bé chạy xộc đến, tiếng la khóc cùng tiếng van xin cầu cứu. Nhanh như chớp, anh phóng ra bảo người nhà đặt em bé lên giường, lúc đó cả người em tím, tay chân lạnh ngắt, người em nhiều vết lở loét, thân hình em gầy yếu, em hôn mê không biết gì. Chúng tôi nhanh chóng hồi sức, người thì ép tim, người lấy vein, trong khi đó anh đặt nội khí quản để bóp bóng chẳng may máu ở họng phun tia bắn vào mắt anh. Mọi người nhanh chóng hút sạch máu, bóp bóng, ép tim, cả ekip thuần thục nhịp nhàng mau lẹ. Sau 5 phút hồi sức, tim em vẫn chưa có. Chúng tôi lại tiếp tục hồi sức tiêm thuốc vận mạch, khoảng 15 phút sau nhìn em môi đã hồng hơn lúc vào viện, tay chân có vẻ ấm hơn, tôi tiếp tục nghe tim và cuối cùng đã nghe tiếng tim đập nhưng vẫn còn rời rạc và yếu lắm, Mọi người tiếp tục hồi sức cho em còn phía ngoài là tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cầu xin xen kẽ nhau tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp. Lúc đang hồi sức bỗng có một anh người nhà chạy xộc vào uy hiếp chúng tôi:

  •  Tụi mày phải cứu được nó không thì tụi mày không có đường sống với tao.

Anh ta cứ liên tục chỉ tay vào mặt hết người này người nọ rồi hét lên.

  • Không cứu được nó tao sẽ đốt cái bệnh viện này.

Hình như anh ta là chú của đứa bé. Người anh ta đầy vết xăm trổ, khuôn mặt hậm hực. Chúng tôi ai nấy mồ hôi ướt đẫm, vừa nơm nớp lo sợ anh ta làm liều, lại vừa lo hồi sức cho đứa bé. Trong hoàn cảnh trớ trêu ấy, may thay mấy anh bảo vệ xuất hiện sớm, tóm gọm anh ta và mời anh ta ra ngoài khu vực dành cho người nhà, anh ta quay ra với vẻ mặt tức tối lắm. Rất may sau hồi sức em bé đã hồng, nhịp tim cũng đều hơn, nhưng em vẫn nằm đó và hầu như không hay biết gì mọi thứ xung quanh. Cả ekip ngưng hồi sức, người thì chuẩn bị gắn vào máy thở, người thì đi thu dọn dụng cụ, sắp xếp giường để chuyển em bé lên khu vực Hồi sức. Tôi còn nhớ lúc anh Tuấn quay ra gặp người để thông báo rằng em bé đã được cứu sống nhưng tình hình em bé vẫn còn đang rất nặng lắm, người nhà phải chuẩn bị tinh thần trước. Khuôn mặt anh đợm nét buồn bã. Lúc ấy bà em quỵ xuống, khóc ngất. Bởi điều này quá bất ngờ và họ chưa thể chấp nhận được. Tôi được biết em sống trong hoàn cảnh gia đình không được hạnh phúc, bố mẹ lúc nào cũng cãi nhau, bố thì lúc nào cũng bài bạc, say xỉn, em sống với bà ngoại. Nghe lời ngoại kể em năm nay tầm 8 tuổi, là một đứa trẻ ngoan. Ngoại em kể rằng em nói: “Nếu năm nay con học giỏi thì ngoại bảo ba với mẹ về sống chung với con nghe ngoại”. Rồi  mấy ngày nay bỗng nhiên em đột ngột ho, sáng nay thấy em tím tái nên người nhà đưa đi bệnh viện.

Khoảng đến trưa hôm ấy chúng tôi mới gặp được ba mẹ của em bé, họ bảo rằng họ bị nhiễm HIV hiện đang điều trị nhưng giấu gia đình, em bé cũng không được điều trị gì hết. Tôi còn nhớ anh cố bình tĩnh hỏi mẹ em:

  • Tại sao chị lại không đưa em đến trung tâm để điều trị cho bé? Chị có biết như thế lại hại bé không?

Mẹ em đáp lại:

  • Bác sĩ ơi! Tôi sợ lắm, sợ lắm… Sợ người nhà tôi mà biết họ sẽ xa lánh chúng tôi, tôi sợ… chị ta nói với giọng run run xen lẫn tiếng khóc.

Anh nổi nóng nói: “Chính chị là người đã hại bé rồi, nếu chị sớm điều trị thì em sẽ không thể đến như thế này. Chị có biết nó còn nhiều ước mơ còn ấp ủ không? Lựa chọn của chị chính là sai lầm lớn nhất.”

Anh bỏ đi và để lại mẹ đứa bé ngồi bên chiếc bàn thẫn thờ. Họ đâu nghĩ rằng căn bệnh AIDS có thể cướp đi sinh mạng con họ một cách nhanh chóng như vậy bởi họ còn quá sợ với những kỳ thị của xã hội đối với căn bệnh này.

Và quả thật cuộc sống quá mong manh, mong manh như chính sinh mạng của em bé cũng như sinh mạng của anh. Khoảng hơn 1 tháng điều trị em bé đã qua được cơn nguy kịch và trở về với gia đình còn anh sau những tháng điều trị dự phòng thuốc chống HIV nhưng số phận thật nghiệt ngã thay anh lại mang trong mình căn bệnh HIV. Ngày em bé xuất viện anh viết một lá thư với những dòng cảm động:  “Giờ này con đã tự mở mắt nhìn lại cuộc đời và mỉm cười nhìn bố mẹ ông bà. Hy vọng con đủ lớn để hiểu về những điều kỳ diệu luôn có ở bên mình để không bao giờ mặc cảm về căn bệnh mình đã mang trong mình. Hãy sống luôn vui vẻ ở giây phút hiện tại để xây thắp những ước mơ và luôn mỉm cười hạnh phúc khi nghĩ về tương lai”.

Những năm sau đó, anh vẫn tiếp tục điều trị vừa vẫn làm việc. Anh chuyển công tác làm việc tại một nơi khác, nơi có những bệnh nhi bị nhiễm căn bệnh HIV, mang lại nụ cười và hạnh phúc cho các em. Giờ đây ở một nơi rất xa, mong anh sẽ mãi giữ nụ cười thật tươi, niềm đam mê cống hiến cho ngành y và cho xã hội . Và tôi luôn tin vào sự lựa chọn của anh, thầm mong anh luôn thành công trên con đường anh đã chọn và hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với anh.

BS Vũ Thị Tường Vi

 

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 17 Tháng 2 2020 08:19
 

Chặng đường nâng cao chất lượng hoạt động hướng tới sự hài lòng người bệnh

In

Trong những năm qua, ngành Y tế đã có nhiều đổi mới trong khám, chữa bệnh, đầu tư cơ sở vật chất, phương tiện thiết bị y tế cũng như nguồn nhân lực để nâng cao chất lượng bệnh viện, hướng tới sự hài lòng của người bệnh. Bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam trong thời gian qua đã không ngừng nổ lực thực hiện tốt những nội dung trọng tâm để đạt được mục tiêu cao cả “Nâng cao chất lượng bệnh viện, hướng tới sự hài lòng của người bệnh”.

Bất kể dù là một nhà quản lý bệnh viện, hay là một cán bộ làm quản lý chất lượng, hay là một nhân viên y tế trong bệnh viện đều hiểu rằng, con đường để thực hiện mục tiêu cao cả ấy không phải chuyện ngày một ngày hai mà là câu chuyện của cả một chặng đường nổ lực.

Là bệnh viện chuyên khoa hạng 2 trực thuộc tỉnh với đối tượng phục vụ là bệnh nhi - đối tượng đặc biệt được xã hội quan tâm, sự hài lòng của cả bệnh nhi và gia đình bệnh nhi chính là động lực để chúng tôi phấn đầu từng ngày. Hiện xu thế của thế giới là đánh giá theo tiêu chí chất lượng, ví dụ như tiêu chí JCI của Mỹ, Việt Nam đã có Bộ 83 tiêu chí đánh giá chất lượng bệnh viện tiếp cận với những tiêu chí của thế giới. Những năm vừa qua, bệnh viện đã nâng cao các mức điểm theo các tiêu chí chất lượng. Nhiều trang thiết bị, cơ sở vật chất được trang bị để phục vụ người bệnh. Bệnh viện đã và đang rất nỗ lực cải cách hành chính khoa Khám bệnh, cải tiến quy trình khám bệnh. Song song với đó, việc nâng cao chất lượng chuyên môn khám chữa bệnh luôn được chú trọng.

Kết quả của quá trình nổ lực này có thể phần nào thể hiện bằng những con số biết nói: điểm hài lòng người bệnh tăng rõ rệt từ 71,25% ( năm 2018) lên 86,7% ( năm 2019); điểm chấm theo bộ tiêu chí chất lượng bệnh viện tăng từ 2,8 (năm 2018) lên đến 3,29 (năm 2019). Đơn vị rất chú trọng công tác đón tiếp và hướng dẫn người bệnh, cam kết rút ngắn thời gian từ khi người bệnh đăng ký đến khi được vào khám không quá 45 phút và cam kết thời gian từ khi nộp đơn thuốc đến khi được cấp phát thuốc không quá 20 phút. Từ những cải tiến nâng cao chất lượng trên, số lượt khám bệnh từ năm 2018 (63.514 lượt) so với  năm 2019 (76.192 lượt) tăng 1,2 lần và có xu hướng tăng dần.

 

Bệnh viện tổ chức ký cam kết về đổi mới phong cách thái độ của cán bộ y tế hướng tới sự hài lòng của người bệnh giữa Giám đốc bệnh viện, Chủ tịch Công đoàn với các Trưởng khoa, phòng. Bên cạnh đó, không thể phủ nhận vai trò của mạng xã hội đã tác động trên nhiều phương diện tới quy tắc ứng xử của nhân viên y tế, hình ảnh của bệnh viện. Các ý kiến đóng góp cũng như các khiếu nại của người sử dụng dịch vụ y tế đều được sẵn sàng ghi nhận, giải quyết kịp thời và hợp lý, mang lại niềm tin trong nhân dân về hình ảnh bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam văn minh. Bệnh viện luôn sẵn sàng lắng nghe những tâm tư, đóng góp của người dân để xây dựng, hoàn thiện hơn và nâng tầm phát triển của bệnh viện, luôn hướng tới người bệnh như slogan bao lâu nay : “ Bảo vệ sức khỏe - San sẻ âu lo”.

Việc cải tiến quản lý chất lượng bệnh viện phải không sáo rỗng, lối mòn, phải có đổi mới, đặc biệt phải có sự hoạt động tích cực của lãnh đạo bệnh viện. Những vấn đề còn thiếu sót, chưa đáp ứng được phải tiếp tục lắng nghe, tiếp thu các ý kiến góp ý trên cơ sở cầu thị. 

Khu nhà mới giờ đây đang sắp được hoàn thiện hứa hẹn nhiều thay đổi bộ mặt của bệnh viện. Mai đây người bệnh có thể an tâm điều trị, chăm sóc tại bệnh viện với cơ sở vật chất khang trang hơn, đội ngũ nhân viên y tế tận tâm, chu đáo và hơn hết chất lượng chuyên môn ngày càng đi lên.

Bởi có nâng cao chất lượng phục vụ và chất lượng chuyên môn thì mới đem đến sự hài lòng cho người bệnh, mới thu hút bệnh nhân, tạo niềm tin vững chắc mỗi khi đến sử dụng dịch vụ tại bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam. Trong tương lai, Bệnh viện còn phấn đấu, nổ lực hơn nữa để đẩy mạnh vai trò, vị trí của mình trong lòng người dân đất Quảng, để thực hiện mục tiêu cao cả “Nâng cao chất lượng hoạt động hướng tới sự hài lòng người bệnh”, xây dựng hình ảnh một bệnh viện Phụ sản - Nhi Quảng Nam phát triển, văn minh.

 

             BS. Dương Thanh Trang Đài       

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 17 Tháng 2 2020 08:19
 

Nhận biết trẻ khó thở và cách xử trí

In

Ở trẻ nhỏ, khi bị khó thở thường biểu hiện 4 triệu chứng cơ bản như: nhịp thở nhanh, có dấu hiệu rút lõm lồng ngực, nghe được tiếng thở rít và tiếng thở khò khè.

1.Triệu chứng thở nhanh

Triệu chứng thở nhanh được phát hiện bằng cách đếm nhịp thở. Nhịp thở được đếm dựa vào sự quan sát, nhìn lồng ngực di động của trẻ. Bình thường khi hít vào, lồng ngực nở ra và khi thở ra, lồng ngực co lại; sự hít vào và thở ra được tính là một nhịp thở. Phải đếm nhịp thở khi người bệnh nằm yên, không gắng sức. Đối với trẻ nhỏ chỉ đếm nhịp thở khi trẻ không ở trong tình trạng sợ hãi hay quấy khóc. Dùng loại đồng hồ có kim giây để đếm nhịp thở và phải đếm trong vòng 1 phút, không được đếm nhanh trong 15 giây rồi nhân lên cho 4.

Nếu trẻ nhỏ dưới 5 tuổi, cần phân loại tháng tuổi để đếm nhịp thở cho chính xác. Triệu chứng thở nhanh được xác định khi trẻ từ 0 - 2 tháng tuổi có nhịp thở từ 60 lần/phút trở lên, trẻ từ 2 - 12 tháng tuổi có nhịp thở từ 50 lần/phút trở lên và trẻ từ 1 – 5 tuổi có nhịp thở từ 40 lần/phút trở lên. Nên lưu ý, phải nhìn vào ngực hoặc bụng của trẻ để có thể quan sát rõ sự di động của lồng ngực.

Đối với trẻ dưới 2 tháng tuổi thường có nhịp thở không đều. Vì vậy, nếu đếm lần thứ nhất thấy nhịp thở từ 60 lần/phút trở lên thì phải đếm lại lần thứ hai. Nếu lần thứ hai, trẻ vẫn có nhịp thở từ 60 lần/phút trở lên mới được xác định là trẻ thở nhanh. Nếu lần thứ hai, trẻ có nhịp thở dưới 60 lần/phút, nên cố gắng đếm thêm một lần nữa trước khi có kết luận cuối cùng.

2. Dấu hiệu rút lõm lồng ngực

Bình thường khi hít vào, không khí vào phổi làm lồng ngực phồng ra và căng lên. Trong trường hợp khi hít vào mà phần dưới lồng ngực ở chỗ tiếp giáp với ngực bị lõm vào là biểu hiện của dấu hiệu rút lõm lồng ngực. Rút lõm lồng ngực là dấu hiệu xảy ra khi nhìn vào phần dưới của lồng ngực ở ranh giới giữa ngực và bụng bị lõm vào khi trẻ hít vào. Nếu chỉ nhìn thấy dấu hiệu co rút các khe liên sườn hoặc bên trên xương đòn thì không phải là dấu hiệu rút lõm lồng ngực. Khi thấy được dấu hiệu rút lõm lồng ngực xuất hiện, chứng tỏ trẻ đang ở trong tình trạng khó thở.

Để phát hiện được dấu hiệu này một cách rõ ràng, đề nghị người mẹ giúp đỡ nhẹ nhàng vén áo trẻ lên, có thể nhìn thấy rõ toàn bộ lồng ngực của trẻ. Dấu hiệu rút lõm lồng ngực xác định có giá trị khi xảy ra thường xuyên, rõ ràng và khi trẻ ở trạng thái yên tĩnh. Ở những trẻ dưới 2 tháng tuổi, dấu hiệu rút lõm lồng ngực ở mức độ nhẹ là biểu hiện bình thường vì thành ngực của trẻ còn mềm.

3. Tiếng thở rít

Thở rít là tiếng thở thô ráp khi trẻ hít vào, thường xảy ra khi bị viêm thanh quản, nắp thanh quản bị phù nề, gây nên sự co thắt và hẹp lại, làm cản trở sự thông khí vào phổi. Vì vậy, trẻ phải gắng sức khi hít vào, tạo nên tiếng thở rít. Tiếng thở rít thường xảy ra và nghe thấy khi bị nhiễm virut do mắc bệnh cúm, á cúm, hợp bào hô hấp, sởi... hoặc bị nhiễm vi khuẩn do mắc bệnh bạch hầu, haemophilus influenza B, phế cầu... Ngoài ra, tiếng thở rít còn gặp trong các trường hợp trẻ bị dị vật cản trở đường thở, bị dị tật bẩm sinh hoặc do có nguyên nhân chèn ép ở khu vực thanh quản, khí quản...

4. Tiếng thở khò khè

Thở khò khè là tiếng thở nghe êm dịu hơn tiếng thở rít và phát hiện được khi trẻ thở ra. Sở dĩ nghe được tiếng thở khò khè vì có hiện tượng co thắt và tắc nghẽn phế quản nhỏ làm cho không khí khó đi ra khỏi phế nang khi thở ra. Trẻ phải cố gắng thở để đẩy không khí từ phổi đi ra ngoài, làm cho thì thở ra kéo dài hơn bình thường. Để phát hiện tiếng thở khò khè, cần ghé sát tai gần miệng trẻ để nghe, đồng thời quan sát nhịp thở ở kỳ thở ra và xác định.

Tiếng thở khò khè thường gặp trong cơn hen suyễn, viêm tiểu phế quản... Một vấn đề cũng cần chú ý là nên hỏi xem trước đó trẻ có thở khò khè tương tự như hiện nay hay không? Nếu có thì thường xảy ra mấy lần trong năm. Nếu trẻ có triệu chứng thở khò khè ít nhất là 2 lần trong mỗi năm có thể xác định hiện tượng thở khò khè tái diễn. Những trường hợp này có thể nghi ngờ trẻ bị hen suyễn và nên đến cơ sở y tế để được khám, chữa bệnh.

*Biện pháp xử trí khi trẻ nhỏ khó thở

Khi phát hiện được các triệu chứng cơ bản của dấu hiệu khó thở ở trẻ nhỏ như: nhịp thở nhanh, bị rút lõm lồng ngực khi thở, nghe được tiếng thở rít và tiếng thở khò khè đã mô tả ở trên. Cần đưa ngay bệnh nhi đến cơ sở y tế thuận tiện và phù hợp để được khám, chữa bệnh kịp thời vì đó là dấu hiệu có liên quan đến những bệnh cảnh lâm sàng nặng và nguy kịch, có thể làm ảnh hưởng đến sức khỏe, kể cả tính mạng của trẻ.

Tất cả các trường hợp này không nên tự mua thuốc điều trị và chăm sóc tại nhà, nhất là đối với trẻ nhỏ dưới 5 tuổi. Mọi người, nhất là những bậc cha mẹ có con nhỏ cần quan tâm đến vấn đề này, không nên xem thường, tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra. Các nhà thuốc, hiệu thuốc cũng phải xác định vai trò trách nhiệm của mình, giúp đỡ và hướng dẫn người bệnh đến ngay cơ sở y tế phù hợp khi gặp phải những trường hợp phát hiện có dấu hiệu khó thở ở trẻ nhỏ; góp phần thực hành tốt nhà thuốc đã được quy định.

BS Nguyễn Thị Triều

 

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 17 Tháng 2 2020 08:19
 

Gửi thiên thần áo trắng!

In

Những ngày gần đây khi cả thế giới đang bày tỏ sự lo lắng, khiếp sợ cơn đại dịch từ virus corona, thì hơn ai hết những người dân Vũ Hán - Trung Quốc - những người sống trong tâm bão đại dịch đang ngày đêm chiến đấu chống chọi căn bệnh từng phút từng giờ. Đằng sau tất cả đó là sự hy sinh thầm lặng, là lời hứa, là những trái tim quả cảm chiến đấu quên mình, là tinh thần vững vàng và sự cổ vũ động viên lẫn nhau của đội ngũ y bác sĩ. Dẫu rằng ai trong chúng ta đều có nỗi sợ chung nhưng các anh, các chị bỏ lại đằng sau tất cả là gia đình, là người thân, là tình yêu để đi vào tâm dịch. Thật cảm động khi biết hơn 6000 nhân viên y tế trong thời điểm ấy đã phải chia ly người thân đi đến nơi nguy hiểm để khám và chữa bệnh. Và rồi một nhà dịch tễ học danh tiếng - một trong những người đã phát hiện và chiến đấu dịch SARS khuyến cáo mọi người hãy tránh xa Vũ Hán trong khi chính ông lại dấn thân vào ổ dịch ở độ tuổi 84 để nghiên cứu. Đó là cảnh em bé thức dậy thì ba mẹ cũng rời xa lên đường làm nghĩa vụ, em chỉ thấy trên tivi, em phải tự làm lấy mọi thứ khi ba mẹ đang cố gắng phục vụ cho đât nước. Hay đó là bác sĩ Lý Văn Lượng người đã can đảm lên tiếng cảnh báo công chúng về sức mạnh của sự lây lan bệnh dịch đã qua đời và để sau đó là những người thân của anh cũng bị nhiễm virus. Những giọt nước mắt sự đau khổ, nỗi sợ hãi khi chứng kiến những người đồng nghiệp của mình đã ngã xuống nhưng vẫn phải đứng vững để cứu chữa bệnh nhân. Chưa bao giờ hết chúng ta cần sự tương trợ, đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau chạy đua trong công cuộc phòng chống dịch như hiện nay. Không chỉ ở Trung Quốc, Việt Nam là quốc gia kề cận chúng ta cũng không tránh khỏi sự lây lan của đại dịch. Tất cả các bệnh viện trong nước đến người dân đều tăng cường thực hiện các khuyến cáo của Bộ y tế để giảm thiểu nhất sự lây lan và tỷ lệ tử vong do căn bệnh này gây ra. Đặc biệt trong đó đội ngũ y bác sĩ cũng ngày đêm nghiên cứu tìm ra cách chữa trị cho căn bệnh. Chúng tôi vô cùng cảm phục tinh thần thép của những anh hùng áo trắng . Đối mặt với chuyện sinh ly tử biệt không còn là chuyện của riêng ai. Nỗi sợ hãi, sự cô đơn khi phải cách ly là một điều khó diễn tả mà có lẽ chỉ những người ở đó mới hiểu hết cảm giác này. Thế nhưng các y bác sĩ vẫn chọn ở lại làm niềm tin, niềm hy vọng của thế giới. Công việc giờ đây đối với họ không chỉ là trách nhiệm mà còn là danh dự của một người thầy thuốc. Các bệnh viện dã chiến bắt đầu mọc lên để phục vụ tình trạng khám chữa bệnh và cách ly bệnh nhân. Tình trạng quá tải bệnh nhân, công việc dày đặc, thời gian nghỉ ngơi hạn hẹp, đồ bảo hộ thiếu thốn nhưng họ vẫn kiên cường chiến đấu. Ở đó không còn những câu chuyện xanh sạch đẹp hay thái độ phục vụ nữa mà là sự an toàn cách ly đảm bảo không cho dịch bệnh lây lan và tính mạng của những người đang nhiễm virus.

Chúng tôi những người Việt Nam luôn dang rộng đôi tay che chở, bảo vệ những người con đất khách xa xứ đang sống và làm việc tại Vũ Hán trở về quê hương. Cảm ơn các anh – những chiến sĩ áo trắng luôn thầm lặng, dấn thân, không ngại vất vả, hiểm nguy mà Tố Hữu đã từng viết:

                                                                                               "Yêu biết mấy những con người đi tới

                                                                                                 Hai cánh tay như hai cánh bay lên

                                                                                                  Ngực dám đón những phong ba dữ dội,

                                                                                                  Chân đạp bùn không sợ các loài sên "

Bản thân mỗi người sống là phải mạnh mẽ vươn lên dù bị tổn thương cũng không cho phép mình gục ngã. Những vết hằn trên gương mặt, đôi bàn tay khô rát vì nước sát trùng, những kiểu tóc phải cắt ngắn hay cạo trọc cũng không làm chùn bước tinh thần chiến đấu bảo vệ sức khỏe cho nhân dân đẩy lùi đại dịch.

Và họ sống như những đóa hoa, tỏa ngát hương thơm cho đời, sống với nỗi khát khao rằng được hiến dâng cho đời, và hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai là ngày tươi sáng hơn.  Một lần nữa gửi đến các thiên thần áo trắng những tình yêu thương sự cảm phục tấm lòng hy sinh thầm lặng của các anh. Mong các anh chị luôn giữ vững tinh thần và sức khỏe để tiếp tục cho cuộc chiến này.  Cầu mong cho tất cả sẽ bình an và trở về với cuộc sống thường ngày.

BS Vũ Thị Tường Vi

 

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 17 Tháng 2 2020 08:20
 


Trang 8 trong tổng số 19

Trường hợp cần giúp đỡ

Hình ảnh hoạt động

  • images/stories/hinhanh/img_1932.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000336.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000338.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000350.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000353.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000362.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000371.jpg
  • images/stories/hinhanh/p1000378.jpg

Thông báo

Tư vấn HIV

Bệnh viên Nhi Quảng Nam
Địa chỉ: 46 Lý Thường Kiệt, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam
Điện thoại: 05103845717
Phát trển bởi Trung Tâm CNTT & Truyền Thông Quảng Nam